Tôi còn nhớ năm 2002, cả nhà ngồi xem Hàn Quốc hạ Tây Ban Nha trên màn hình tivi 21 inch bụng phệ, bố tôi cứ lắc đầu bảo “không thể tin được.” Ông vừa thua một khoản tiền cà phê vì đặt cược nhầm phe. Cái cảm giác đó — vừa choáng vừa thích — chính là lý do người ta mê World Cup đến vậy. Không phải lúc nào kẻ mạnh cũng thắng. Và năm 2026, với 48 đội tham dự, cơ hội cho những “ngựa ô” thật sự rộng hơn bất kỳ kỳ nào trước đó.

Thể thức năm nay thay đổi khá nhiều: 12 bảng đấu, mỗi bảng 4 đội, thi đấu tại ba quốc gia đồng chủ nhà là Mỹ, Canada và Mexico. Khai mạc ngày 11/6/2026, chung kết dự kiến 19/7/2026. Số đội tăng lên đồng nghĩa với việc vài suất vào vòng loại trực tiếp sẽ rơi vào tay những cái tên ít người ngờ tới. Tôi đã ngồi xem lại số liệu từ các vòng loại, đọc report của UEFA, CONMEBOL và CAF, rồi chọn ra mấy cái tên mà theo tôi, năm 2026 là thời điểm họ có thể làm loạn.
Đội bóng châu Âu nào đang bị đánh giá thấp hơn thực lực?
Scotland. Tôi biết nhiều người cười ngay khi đọc tên này. Nhưng hãy nhìn lại: đội tuyển Scotland hiện tại có thế hệ cầu thủ chất lượng hơn hẳn so với giai đoạn dài vắng bóng các giải lớn. Andy Robertson vẫn còn đó, Scott McTominay đang chơi rất tốt ở Napoli, và quan trọng hơn — họ đã bắt đầu biết cách tổ chức lối chơi thực dụng hơn. Không phải đội bóng đẹp mắt, nhưng Scotland đủ khó chịu để khiến bất kỳ đối thủ nào trong bảng đấu phải tính toán lại.
Một cái tên khác tôi để ý là Áo. Ralf Rangnick đã biến đội tuyển này thành một cỗ máy pressing cường độ cao. EURO 2024 họ đã có màn trình diễn ổn định trước khi bị Thổ Nhĩ Kỳ loại — không phải vì kém hơn, mà vì thiếu may mắn ở thời điểm quyết định. Nếu họ vượt qua vòng loại và vào được World Cup, tôi không nghĩ ai muốn gặp họ ở vòng bảng.
Châu Phi năm nay — đừng có coi thường
CAF năm 2026 có tới 9 suất. Chín. Đó là con số đủ để nói lên rằng bóng đá châu Phi đang được công nhận ở tầm cao hơn. Và trong số đó, tôi đặc biệt quan tâm đến Morocco và một cái tên tôi cho là “hàng ngon chưa chín” — Mali.
Morocco thì khỏi nói nhiều rồi, bán kết 2022 là minh chứng sống. Nhưng đội hình họ đang trẻ hóa và đói khát. Achraf Hakimi còn đỉnh cao, Sofyan Amrabat vẫn là chiếc máy xay ở tuyến giữa. Cái đáng sợ hơn là họ đang chơi tại sân nhà khu vực — tâm lý cực kỳ thuận lợi khi thi đấu ở Mỹ, nơi cộng đồng người Ả Rập và Bắc Phi khá lớn.
Còn Mali thì sao? Nhìn vào lứa cầu thủ trẻ của họ — Lassine Sinayoko, Amadou Haidara — bạn sẽ thấy đây không còn là đội bóng “dự phòng” của châu lục nữa. Nếu họ vượt qua vòng loại Africa Cup, tôi sẽ không ngạc nhiên nếu thấy tên Mali làm khó một đội hạt giống nào đó ở vòng bảng.
Khu vực CONCACAF — chủ nhà không phải lúc nào cũng là lợi thế của người quen
Mỹ và Mexico đương nhiên là hai ứng cử viên lớn trong khu vực. Nhưng Canada thì thú vị hơn nhiều so với những gì người ta nghĩ. Alphonso Davies ở cánh trái là thứ vũ khí mà rất ít đội bóng nào trên thế giới có thể đối phó dứt khoát. Jonathan David — dù không phải cầu thủ khoác áo CLB đắt tiền nhất — là tiền đạo cắm cực kỳ hiệu quả. Canada lần đầu dự World Cup 2022 sau 36 năm, và họ đang học rất nhanh. Thi đấu trên sân nhà năm 2026 với đám đông cuồng nhiệt, tôi nghĩ Canada có thể vượt qua vòng bảng và tạo ra vài bất ngờ ở vòng 32 đội.
Nếu bạn đang theo dõi thị trường kèo và muốn xem thêm thông tin phân tích, có thể tham khảo tỷ lệ bóng đá wc để cập nhật dự đoán từ nhiều nguồn trước khi bảng đấu chính thức được bốc thăm.
Tóm lại, World Cup 48 đội không có nghĩa là loạn — nó có nghĩa là cơ hội được phân phối rộng hơn. Những đội tôi nhắc ở trên không phải “bóng ma,” họ đều có dữ liệu, có cầu thủ chất lượng, và quan trọng nhất — họ có lý do để tin vào bản thân. Đó là công thức kinh điển của mọi kỳ ngựa ô trong lịch sử giải đấu này. Bạn cứ theo dõi đi, đến tháng 6/2026 mà không thấy ít nhất một cái tên “lạ” vào tứ kết, tôi sẽ ngạc nhiên lắm.
Lưu

